Tản mạn cuối thu.

Tháng Mười 22, 2015

Trong đời mấy ai không phải một đôi lần đối diện với chính  trái tim và tâm hồn của mình. Ngày vui qua nhanh, nhưng nỗi buồn còn theo ta ở lại sẽ chồng chất thành nỗi nhớ khiến ải trần gian sầu vương theo tháng năm khắc khoải. Cần lắm cái cảm giác bình an bằng việc cảm thông, chia sẻ về  những ân tình sẽ làm hôm nay và hôm mai thậm chí còn tới tận suốt cuộc đời. Vì vậy dẫu chương đời đau buồn kia có ngày một  xa dần rồi khép lại để mở ra một chương khác sáng sủa tươi vui hạnh phúc hơn thì những hệ lụy giàng buộc tình ruột thịt còn níu kéo cả kiếp người khiến tương lai hạnh phúc  mới không biết có còn bình an không nữa? Đọc tiếp

Ngôn ngữ tình yêu

Tháng Chín 29, 2015

 

Khu mình ở nhiều người nước ngoài thuê nên mình có cơ hội để hiểu hơn về thế giới. Một điều mình dần nhận ra rằng không phải vì cứ nói được nhiều thứ tiếng là có thể hiểu được nhau. Con người không hiểu nhau chưa hẳn vì không nói cùng một thứ tiếng. Chúng ta gặp phải rất nhiều sự không hiểu “tiếng” của nhau hàng ngày như vậy. Sự “bất đồng ngôn ngữ” này từ trong gia đình, bạn bè, người thân chứ chưa nói đến người xa lạ không nói cùng 1 ngôn ngữ.

Bởi vì mọi người không có được cùng một ngôn ngữ chung, ngôn ngữ của sự thông cảm, ngôn ngữ của sự thấu hiểu để chấp nhận và yêu được người khác .  Trên thế giới đã  có những cuộc đối thoại,  phiên dịch, biên dịch, làm trung gian hạng nhất cũng không thể đối thoại cùng nhau thậm chí còn đối đầu.  Phải chăng khi  không  có chung một ngôn ngữ  khiêm nhường-thấu hiểu thì không thể chấp nhận nhau . Cho nên ngày nay  thế giới vẫn tiếp tục hỗn độn vì  cứ áp đặt không khiêm tốn, không chịu lắng nghe chấp nhận nhau thành thử ngôn ngữ tình yêu luôn bị che lấp.

Khi gặp những người không cùng ngôn ngữ mình cũng chả e ngại và vẫn cảm thấy thoải mái vì chỉ nghĩ không có thứ ngôn ngữ nào thay thế được nụ cười rạng rỡ,  vẻ cởi mở dịu dàng ta đang sẵn sàng chia sẻ – Phải chăng đó là thứ ngôn ngữ của tình yêu thì ai cũng sẽ hiểu , đọc và cảm nhận được – Đó là chìa khóa của mọi ngôn ngữ.

Mình nói vậy không phải là mình bao biện cho việc e ngại học tiếng nào đó của mình. Mình tin là mình sẽ học được nếu như mình tập trung và thấy nó thực sự cần thiết cho mình

Nhớ ngày xưa Bệnh viện mình tách ra từ 1 khoa của BV Bạch Mai nên mình làm hành chính là phải kiêm tất tật. Từ thư ký tới lễ tân tiếp khách. Mình chả biết thứ ngôn ngữ nào nên tự học tiếng Anh và có mỗi bằng A. Chỉ mỗi bằng A thôi nhưng mình luôn làm các  sếp và mấy anh chị Bs làm phiên dịch rất hài lòng mỗi khi khách nước ngoài tới. Mặc dù mình chỉ biết vài ba tình huống giao tiếp nhưng cái tính hồn nhiên thoải mái khi tiếp xúc mới là quan trọng. Thế là khách đến dù mắt xanh mũi lỏ hay mũi tẹt da vàng mình đều chào họ bằng nụ cười tỏa nắng và mình luôn nhìn thẳng vào mắt họ với ánh mắt tươi vui cùng vẻ mặt dịu dàng hân hạnh được phục vụ. Thường thì mình sẽ lặng lẽ pha trà rồi ân cần hỏi họ có muốn đường hay không. Sau đó mình nhẹ nhàng bảo họ đợi vài phút Sếp mình sẽ tới liền. Giờ đó sếp vẫn chưa xuất hiện mình sẽ hỏi vài câu về thời tiết, về con người nơi đây ra sao để chọ đỡ cảm giác bị chờ đợi. Vậy thôi mà khi họ tạm biệt bao giờ họ cũng gửi lời cảm ơn tới cô thư ký dễ mến làm sếp tưởng trình ngoại ngữ của mình thuộc hạng cao siêu. Hehe sau trình bằng A ra sếp vẫn cười trìu mến cho tăng lương trước thời hạn 1 năm. Có ối cơ hội để mình tăng lương trước thời hạn chỉ vì lòng nhiệt tình mến yêu người. Đã có ối cháu ngạc nhiên vì sao cô lại vượt khung những hơn 10 năm rồi.

Chúc các bạn hãy cùng nhau nói về tình yêu.

 

Hien Nennecy 2

Hãy trao nhau nụ cười

img_0896-copy

Hãy trao nhau vòng tay thân ái

Phương của U

Tháng Chín 15, 2015

Dạo này U nhọc lử. Cả thể xác lẫn tâm hồn gần như cạn kiệt đến nỗi U không thể lê bước đi đâu mỗi khi màn đêm xuống. U bỏ lễ 4 tuần rồi – Đợi cháu cứng cáp đỡ mệt U sẽ về đi lễ rồi sẽ xưng tội. Huhu!
Đọc tiếp

Cảm nhận bằng trái tim

Tháng Tám 3, 2015

Ngày chính thức trở thành vợ chồng anh muốn dắt mình ra tiệm vàng mua một chiếc nhẫn để kỷ niệm ngày trọng đại trong cuộc đời hai người. Mình nhỏ nhẹ bảo: ngày chúng ta nhìn thấy nhau đã trở thành ngày đặc biệt nhất rồi và mỗi sớm mai thức dậy hay mỗi khi đêm về chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì đã ban cho chúng ta được có nhau. Với em thế là đủ. Đọc tiếp

EM TRAI

Tháng Bảy 9, 2015

Thời nghèo – Nhà nghèo – Người nghèo đã là định nghĩa chung của một thời đã qua. Nhưng có lẽ rất ít ai biết mình bị đói, bị rách, bị rét vì có được no, được lành, được ấm bao giờ đâu mà biết….
Đọc tiếp

ÁM ẢNH

Tháng Sáu 26, 2015

 

Dạo này mình mất ngủ triền miên nhưng có cảm giác thú vị vì hình như thấy được sống nhiều hơn. Mình cứ thức cho đến lúc thiếp đi chỉ vài giờ ngắn ngủi nhưng sáng dậy cảm thấy sức khỏe cũng không đến nỗi tệ. Âu cũng là thói quen ngủ ít có từ hồi trẻ vì thú vui được đọc truyện xem sách trong tĩnh lặng của đêm. Đọc tiếp

Tìm về dĩ vãng

Tháng Sáu 19, 2015

Những ngày này mình hay nhớ rồi mơ về dĩ vãng. Thuở ấu thơ cứ hiện về như thước phim quay chậm với những trò chơi nghịch dại bị mẹ đánh đòn khiến mình nhớ cồn cào. Chiều hôm kia thằng emtrai thấy chị buồn phiền mới cho chị về lại chốn cũ tìm lại dĩ vãng. Lối đi nhỏ vướng vấn bông cỏ may giờ thành đường nhựa cong vênh lỗ chỗ người xe bát nháo nhìn chết khiếp. Tất cả dấu yêu xưa không sót lại vết nào. Bờ xôi, ruộng mật đã biến mất thay vào đó là những cái nhà như chiếc hộp diêm đủ kích cỡ, nhìn từ trên cao chả khác gì miếng vữa vừa bị ném xuống thật xấu xí. Chiếc đầm rộng lớn đầy hoa sen, hoa súng khi mùa hè về lao xao trong gió giờ họ đào sâu thêm đổ viền bê tông thô thiển làm nơi đổ rác cho cả thị trấn. Tiếng ruồi nhặng lao trên mặt rác khổng lồ làm mình ghê sợ hơn cả bom B52 thuở nào Mỹ dội.
Đọc tiếp

Thái độ sống

Tháng Sáu 15, 2015

Đường ven hồ tây dạo này người đi xe đạp, kẻ ngồi thiền bên hồ đông như trẩy hội. Họ đều đã bước sang tuổi già nên ai cũng có ý thức giữ gìn cái quan trọng nhất cho mình – ấy là sức khỏe. Đọc tiếp

Xin cho biết yêu thương.

Tháng Sáu 2, 2015

Mỗi ngày tới của mình giờ đây không còn tươi vui nao nức nữa. Đã có lúc mình rơi lệ dâng lên Chúa những giọt lệ sầu và trong tĩnh lặng mình dường như cảm thấy đôi bàn tay ấm áp của Chúa lau khô giọt tủi buồn của mình. Mình nghe thấy tiếng Chúa ấm áp khuyên nhủ: Con hãy buông bỏ nhưng đừng bỏ cuộc. Hãy gắng thêm chút nữa thôi nhất định con sẽ thấy cuộc đời sẽ tốt hơn. Trong cuộc sống, mỗi khi cảm thấy chán nản hay mệt mỏi thì trong đầu mình lại nghe văng vẳng tiếng Chúa phán:  “thầy để lại bình an cho các con” và tâm hồn mình sẽ lại trở nên lành mạnh bằng việc “gắng thêm một chút nữa xem sao!” Và câu nói ấy cứ như một “liều thuốc tiên”, giúp mình xóa tan đi những suy nghĩ tiêu cực về việc “bỏ cuộc”. Và mình đã quay trở lại cuộc sống bình thường với sự bình an – Mình hiểu hai chữ BÌNH AN đó thiêng liêng đến nhương nào vì  sự bình an ấy đã khiến mình không bao giờ từ bỏ dù cho có lúc mình tưởng như gục ngã trước sự tàn nhẫn, khổ đau của cuộc đời. Đọc tiếp

Phụ nữ ngu và khôn

Tháng Tư 20, 2015

1.Phụ nữ ngu ngốc chăm chăm vào khuyết điểm của đàn ông.
Phụ nữ thông minh tán thưởng ưu điểm của đàn ông.
2.Phụ nữ ngu ngốc cãi nhau với đàn ông mọi lúc mọi nơi, khiến cho đàn ông mất mặt.
Phụ nữ thông minh giữ thể diện cho đàn ông trước mặt người ngoài.
3.Phụ nữ ngu ngốc không ngừng bới móc quá khứ.
Phụ nữ thông minh cùng đàn ông tạo dựng tương lai. Đọc tiếp

hợp-tan bởi những điều nhỏ nhặt

Tháng Tư 16, 2015

Sáng nay mình đi làm từ tinh mơ lên rẽ vào quán phở phố Thụy Khuê ăn sáng. Đối diện chỗ mình ngồi là một cặp vợ chồng và đứa con gái nhỏ. Người vợ má đỏ môi hồng váy áo xênh xang nhưng mái tóc sành điệu mầu rêu đã lộ chân tóc đen có đến 5cm. Cô cột tóc bằng chiếc chun mà khi ta mua tương mẻ các bà vẫn dùng để chằng. Cô vừa ăn bữa sáng của mình cùng với việc xúc cho con ăn, thi thoảng ngẩng vội lên trả lời những câu nói bâng quơ của chồng, rồi lại cúi xuống đứa con gái nhỏ với vẻ rất đỗi dịu dàng. Đọc tiếp

Món ăn sơ sài

Tháng Tư 1, 2015

Entry này  thay quà tặng cho người mà tôi yêu thương. Cầu cho những đôi lứa yêu nhau mà vẫn còn phải xa cách cảm nghiệm được sự hiện diện ủi an của Chúa Phục Sinh.

Dù đã biết tuổi thật và ảnh của cô thì tràn ngập trong blog  nhưng cô hiện ra trước mắt anh thật ấn tượng với vẻ trong veo bất chấp tuổi tác. Cô mừng rỡ nhưng có vẻ hơi e thẹn  khi nhìn anh lần đầu. Anh cũng thế:  hai tai đỏ lên và lồng ngực cứ phập phồng sau nàn áo sơ mi mỏng giữa mùa hè. Rồi cô rít rít  khoác tay anh nhịp bước dời khỏi phi trường và chả hiểu từ lúc nào bàn tay nhỏ nhắn của cô đã nằm gọn  trong lòng bàn tay mát lạnh và hơi ẩm của anh trên chiếc taxi cũ mèm cho tới tận nhà. Đọc tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.