Tản mạn về sự cô đơn.

Tháng Tư 4, 2014

Mình vừa ở nhà em trai về. Nó buồn bã và tâm sự với chị về nỗi cô đơn, về nỗi sợ khi về già nhất là những ngày phải xa quê hương, xa người thân một thêm gần. Thật ra thế chẳng có gì là lạ. Khi ta đã đi được hơn nửa đời người tránh làm sao được nỗi cô đơn?
Continue reading

Khi tức giận đừng làm gì cả.

Tháng Ba 20, 2014

Buổi sáng con gái nói đang giận chồng nên bồng con tới nhà mình rồi khóc lóc tùm lum. Mình lặng im nghe nó  buộc tội, phán xét rồi bảo quyết làm “cho ra ngô ra khoai” với chồng của nó.  Mình vẫn giữ im lặng rồi lẳng lặng  chăm sóc mẹ con nó. Nó cứ đi đi lại rồi thẫn thờ chờ đợi mẹ lên tiếng. Mình vẫn không đả động gì tới cơn tức giận của nó. Nó nhìn mẹ với ánh mắt loáng nước nhưng đầy vẻ vẻ tin cậy rồi như cái máy nó nhận lấy những đồ ăn hằng yêu thích nhất từ tay mẹ.   Continue reading

Cho cái không sợ

Tháng Ba 18, 2014

Người ấy dạo này cứ hễ  thấy mình là  nói chuyện Phật, chuyện Chúa. Người ấy bảo Bồ tát tĩnh lặng không sợ điều gì ở đời, và có thể dạy người khác tĩnh lặng chân tu giữa dương gian thì cũng sẽ  không sợ như thế. Mình hiểu như vậy là Phật  cho chúng ta cái không sợ. Continue reading

Tờ giấy trắng

Tháng Ba 10, 2014

Sáng nay mình bị một cô cháu làm cùng trong phòng “góp ý” mà nói cứ bô bô: “cô ơi cô cho lên mạng LAN các mẫu để soạn thảo công văn giấy tờ sai hết cả rồi”. Trưởng phòng thì đang đứng cạnh mình. Mình  “thế à? Rồi mở thư mục đó ra kiểm tra ngay tức thì.  Ngó lại thì ở mẫu soạn thảo quyết định mình đã gạch chân và có dấu hai chấm ở cuối 2 chữ  “điều 1”, “điều 2” là sai. Mình mở ra sửa lại nháy mắt đã xong rồi save lại cho đúng. Thế là xong! Continue reading

Hãy vui vẻ nếu bị từ chối

Tháng Ba 5, 2014

 Mình con nhà nghèo túng thiếu là bệnh kinh niên. Thấy gì chả muốn có nhưng sợ người ta từ chối nên mới không dám xin. Kể cả xin mẹ cũng dè dặt lắm vì thương mẹ đau yếu. Có bố nhưng bố cũng chỉ là gánh nặng tội tình thêm cho mẹ thì cũng chả bao giờ dám xin bố. Thỉnh thoảng cũng xin nhưng nếu bị mẹ từ chối mình sẽ nghĩ không bao giờ xin nữa. Continue reading

Hạnh phúc quanh ta

Tháng Mười Hai 30, 2013

Entry này GH xin tặng cho tất cả những người mà GH mến thương! GH xin cảm ơn các bạn đã luôn quan tâm và chia sẻ và mong các bạn biết rằng GH vẫn luôn mến thương và cầu mong cho các bạn được BÌNH AN!

Mình đã được đón hơn 52 Mùa Giáng Sinh. Thuở ấu thơ mình quặt quẹo teo tóp bên người mẹ đau yếu triền miên lại vô đạo nên mình  chưa từng nghĩ mình có một mùa Giáng Sinh đích thực bời ấu thơ là những Mùa Giáng Sinh ké. Là những ngày bên xóm Bóng nghe tiếng chuông nhà thờ xóm Tân Độ vọng lại văng vẳng và có gì đó rất sâu sắc. Continue reading

Nâng họ lên

Tháng Mười Một 29, 2013

 Chào các bạn,IMG_3381

Mình còn những 10 ngày phép chưa nghỉ nên tranh thủ nghỉ các buổi chiều lượn lờ ở mấy quầy sách cũ cho sướng. Mình tung tăng xuống tới tầng trệt. Lúc này bệnh nhân đã vãn và nhân viên y tế cũng đã nghỉ trưa nên phòng chờ vắng teo. Trên ghế chờ góc khuất vẫn còn một chị chạc tuổi mình đang cầm 1 tờ giấy gì đó trên tay. Chị đọc mà nước mắt chảy dàn dụa, hai tay run run, vẻ mặt cực kỳ đau khổ. Mình đoán có lẽ là tờ giấy báo tin chị ấy bị ung thư vào giai đoạn cuối hay một điều gì hệ trọng như thế. Dù sao thì sự đau khổ cực kỳ của chị ấy làm mình thấy rất thương và mình muốn làm gì đó cho chị bớt khổ. Continue reading

Vui Trung Thu

Tháng Chín 23, 2013

 Bữa “ăn theo” phòng Chỉ đạo tuyến nên mình cũng được “nói leo” cùng  mấy cháu bác sĩ đi làm công tác tuyên truyền bảo vệ sức khỏe người cao tuổi  trong thôn Đào Viên, xã Nguyệt Đức, huyện Thuận Thành tỉnh Bắc Ninh. Mình hơi ngạc nhiên vì 1 vùng thuần nông mà từ trong nhà ra ngoài ngõ sạch sẽ rất ít ruồi muỗi. Giữa thôn có 1 ngôi chùa rộng rãi khang trang nhưng không cổ kính. Khuôn viên của chùa rộng và được qui hoạch sạch đẹp với cánh cửa luôn mở chờ  đón tất cả mọi thành viên trong thôn ở bất cứ thời gian nào. Continue reading

Tản mạn Mùa Thu

Tháng Chín 11, 2013

Tặng những người vẫn dõi theo và lo lắng cho GH. GH gửi tặng entry này tới các bạn thay lời cảm ơn và GH muốn nói với các bạn rằng  GH vẫn luôn mến yêu các bạn.  Cầu chúc các bạn bình an! 

Dạo này mình bận triền miên đến nỗi về tới nhà là vội vàng thay đồ tắm táp rất qua loa rồi lịm đi quên cả việc ngó những vì sao lung linh đang tươi cười ngoài cửa. Đã vậy tối qua vầng trăng lưỡi liềm nghiêng nghiêng chào mình từ khung cửa sổ với ánh mắt lấp lánh bởi các vì sao. Vậy mà mình cũng không thể dù chỉ là nháy mắt yêu thương với trăng một cái.  Sáng nay rửa mặt trước gương giật mình với nỗi sợ hiện hữu. Sợ phải mất đi những gì mình đang có; sợ chẳng bao giờ đạt được những gì mình ao ước. Continue reading

Ngộ ra một điều

Tháng Tám 14, 2013

Cái tuổi mình chả có ai giầu theo đúng nghĩa là giàu vì có lẽ người tuổi Dần không có đầu óc vận trù trong trận chiến và cũng không thể trở thành những triệu phú, tỷ phú trong giới công thương được. Có lẽ người tuổi Dần không sùng bái tiền bạc và chỉ coi tiền bạc là phương tiện sống chứ không phải là mục đích. Nhưng trong mắt mọi người người tuổi Dần đa phần được coi là người có tính cách, từ tâm, chân thành và rất dũng cảm. Kể cả lúc gục ngã vấn cứ hiên ngang khiến người đời phải nể trọng. Bởi sự quyền uy của người tuổi Dần có thể xoay chuyển thời cơ, biến hung thành cát để thấy cuộc sống dù quẫn bách vẫn lung linh ngàn sắc. Continue reading

Tản mạn Đà Nẵng

Tháng Tám 12, 2013

Cách đây 4 năm con út TL đã cho cả nhà mình vào thăm Đà Nẵng 1 tuần. Lần này theo sếp vào công tác 5 ngày vất vả nhưng Đã Nẵng vẫn làm mình ngẩn ngơ vì đẹp. Đà Nẵng đẹp vì có “núi trong thành phố, phố trong lòng biển khơi”, có sông Hàn thơ mông, Một trong những bãi biển quyến rũ nhất quả đất. Có Sơn Trà, có Ngũ Hành Sơn nên “hình sông, dáng núi” đã đủ hấp dẫn du khách. Còn vẻ đẹp khác do chính người Đà Nẵng tạo ra. Đó là vẻ đẹp của những con đường, những dãy phố, cây cầu, hàng cây, những công trình hiện đại đang mọc lên ngăn nắp, qui củ từng ngày…Người Đà Nẵng giàu lòng mến khách từ người xe ôm tử tế tới người phục vụ nhu cầu ăn nghỉ tận tình, chu đáo. Continue reading

THẦY THUỐC ANH HÙNG

Tháng Bảy 22, 2013

Entry này tôi xin gửi tặng cho tập thể các y, bác sĩ  khoa  B4 Bệnh viện Tâm thần Trung ương.

 Người trần truồng, người đói rách, suy kiệt, người giết người mà không biết hành vi của mình và người bị giết, người hiếp dâm mà không hề biết mình mắc tội  và người bị hiếp… hàng ngày ta gặp ở đâu đó liệu đã có mấy ai động lòng trắc ẩn: Chắc chắn họ là anh em, xóm làng, thân thích của ai đó trong cộng đồng chúng ta?  Sao chúng ta lại bỏ mặc họ với đời sống không bằng một con vật như vậy? Continue reading

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.